Ly Hôn 2 Năm Cô Gặp Lại Chồng Cũ, Khi Thấy Người Phụ Nữ Bước Xuống Xe, Cô Không Kìm Được Nước Mắt


Tôi năm nay 32 tuổi, đã từng có 1 cuộc hôn nhân thất bại. 

Khi vừa mới ly hôn, bạn bè người thân đều giới thiệu những người đàn ông khác cho tôi nhưng tôi chỉ đi xem mặt vài lần rồi cũng không qua lại, nói chuyện. Càng so sánh họ với chồng cũ, tôi càng cảm thấy chồng cũ tốt hơn cả, tôi thực sự có chút hối hận. Tôi luôn nhớ đến anh nhưng ly hôn 2 năm chúng tôi chưa từng liên lạc lại.

Chúng tôi là bạn đại học của nhau. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi cùng vào làm cho một công ty nước ngoài. Lúc đó chúng tôi ngày càng gần gũi, rồi dần dần có tình cảm tốt cho nhau. Cuối cùng chúng tôi cũng quyết định hẹn hò.

Lúc đó lương của cả hai đều thấp nên không có tiền đến những quán ăn, rạp chiếu phim sang trọng. Tuy vậy, bằng những hành động nhỏ và ngọt ngào, anh vẫn luôn dành cho tôi những bất ngờ nho nhỏ. Ví như thỉnh thoảng anh mang đồ ăn đêm qua cho tôi, hoặc cuối tuần chúng tôi bắt xe bus đi cắm trại ở ngoại thành. Lúc đấy mặc dù điều kiện thiếu thốn nhưng chúng tôi không bao giờ cãi nhau, luôn dành cho nhau tình cảm tốt đẹp nhất. Tôi nghĩ người đàn ông tốt như thế tôi nhất định phải trân trọng. Cuối cùng chúng tôi cũng tiến đến kết hôn.

Sau khi kết hôn, tôi nói tôi không muốn sinh em bé mặc dù anh lại là con một trong nhà nhưng vẫn đồng ý với tôi. Tôi nói không muốn anh hút thuốc, anh cũng nghe lời tôi không hút thuốc nữa, lúc tôi bị bệnh anh luôn túc trực bên giường bệnh chăm sóc tôi.

Nhưng bởi vì anh đối xử với tôi quá tốt nên tôi càng ngày càng quá đáng, tính cách càng ngày càng khó chiều, chỉ biết nghĩ cho mình mà không nghĩ cho anh ấy. Sau đó những trận cãi vã của chúng tôi ngày càng nhiều hơn rồi chúng tôi quyết định ly hôn. Khi ly hôn, anh đem tất cả đồ đạc và tiền bạc trong nhà cho tôi. Anh nói đã là vợ chồng của nhau nhưng rất xin lỗi anh không thể đi cùng tôi đến cuối cuộc đời. Tôi cũng không ngờ đến người đàn ông đối xử tốt với tôi như thế lại đòi ly hôn với tôi.

Thì ra anh cũng biết mệt, anh cũng không thể chịu đựng nổi tôi được nữa. Có trách thì trách tôi không biết trân trọng anh. Tôi đã làm tổn thương anh quá nhiều lần. Đến cuối cùng anh quyết định buông tay. Tôi lúc đó không muốn ly hôn nhưng không hiểu sao tôi không nói những lời đó ra, có lẽ lòng tự trọng của tôi quá cao. Chồng cũ nói không sai, tôi bị anh chiều sinh hư rồi. Anh đã không còn yêu tôi nữa, làm sao tôi nói ra lời níu kéo đây.

Sau khi ly hôn, tôi lúc nào cũng cầm điện thoại sợ anh gọi mà tôi không biết vì mỗi lần cãi nhau anh luôn là người gọi điện trước. Nhưng 1 ngày rồi 1 tháng rồi 1 năm qua đi, anh chưa từng gọi cho tôi lấy 1 cuộc. Lúc này tôi mới thực sự hối hận, anh đã nghiêm túc chia tay với tôi rồi.

2 năm sau khi ly hôn, bạn đại học đính hôn nên mời tôi đến tham dự. Hôm đó tôi cũng đi xem mắt, nhưng chỉ đến nói đôi lời, cà phê còn chưa uống xong đã rời đi. Tôi đến tiệc đính hôn tìm một vị trí đẹp ngồi xuống. Nhìn bạn học và chồng sắp cười ngọt ngào với nhau tôi lại nhớ đến chồng cũ. Chúng tôi cũng đã từng có khoảng thời gian hạnh phúc như thế nhưng bây giờ đã không còn quay lại như lúc xưa được nữa.

Tôi cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình nên mới nhìn xung quanh và phát hiện ra chồng cũ. Anh ấy đang nhìn tôi. Thì ra anh ấy cũng được mời, tôi vừa kinh ngạc vừa mừng thầm. Nhìn thấy anh ấy tôi như tìm lại được niềm vui mà mình đã đánh mất bao lâu nay.

Liệu có phải tôi đang mơ không, nhìn thấy anh đến dự tiệc, lòng tôi lại có thêm chút hy vọng, liệu có phải anh vẫn đang độc thân? Chúng tôi liệu có cơ hội quay lại với nhau không?

Khi tôi tiến lại gần đến nơi thì điện thoại chồng cũ reo, tôi nghe anh trả lời điện thoại: “Ừ, anh ra đón em đây”. Chưa kịp nói với tôi câu nào anh đã chạy ra cửa. Tôi tiến đến cửa xem rốt cuộc là ai làm anh vội vã đến thế, thì nhìn thấy một cô gái xuống xe, vẻ mặt anh mừng rỡ rồi nắm tay cô ấy tiến vào hội trường.

Nhìn thấy cảnh này tôi không kiềm được nước mắt, tôi không thể khóc lên thành tiếng, nhưng tim như ai bóp nghẹn, tôi quyết định lén ra về. Tôi biết chúng tôi hết thật rồi, anh đã có người mới, đã quên tôi hoàn toàn. Tôi rất đau lòng nhưng đó là sự thật và tôi phải chấp nhận nó.

Đôi khi con người tự cao tự đại, coi trọng bản thân quá, cố chấp quá và chỉ biết nghĩ cho bản thân mà không biết suy nghĩ cho người khác. Người xưa vẫn coi trọng chữ Thiện, tức là dùng tấm lòng thiện lương, chân thành để đối nhân xử thế, quan tâm đến những người xung quanh. Nhưng đôi khi chúng ta quên mất và rồi cuối cùng phải hối hận. Đó là bài học vô cùng sâu sắc cho mỗi người. Cuộc sống có thể va vấp, cuộc đời có thể sai lầm bi lụy nhưng không vì thế mà chúng ta gục ngã, đánh mất chính mình. Mỗi người đều cần học hỏi từ sai lầm, rút ra bài học giáo huấn và bước tiếp cuộc sống của mình.

Ngọc Mẫn

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *